Xót xa, nữ lao động Việt qua đời vì ung thư, để lại con nhỏ 8 tháng ngằn ngặt khóc vì khát sữa

Thằng bé có người giữ, đang tập đứng, nhưng lạ lắm lần nào con cũng tiến đến tấm di ảnh thờ của mẹ mà nhoẻn miệng cười. 8 tháng tuổi, Hòa chẳng còn mẹ bên cạnh, bố của em cũng đã bỏ đi khi mẹ phát hiện căn bệnh ung thư khiến cậu bé chỉ còn biết nương tựa vào ông bà ngoại nghèo.

Nhận được lá thư cầu cứu của cô giáo Trần Thị Ngọc – Trường tiểu học xã Hải Tân, huyện Hải Hậu, Nam Định, chúng tôi đã trở về thăm gia đình bà Hoàng Thị Hằng (Đội 12, xóm Trần Tiếp, xã Hải Tân) khi bà cố ru bé Hòa ngủ. Trên chiếc võng khẽ đung đưa, cậu bé chập chờn chỉ được 1 lúc rồi mở to đôi mắt nhìn, có lúc lại khóc lên đòi ti. Xót cháu, bà Hằng lúc đó cũng cuống quýt, vội vàng đi pha bình sữa nhưng sữa cũng hết rồi… thành ra chẳng còn cách nào khác phải lấy nước lọc cho chút đường để cháu bú tạm.

Chị Huệ ra đi bỏ lại 2 đứa con thơ còn nhỏ dại.

Bố bỏ đi không có trách nhiệm, mẹ qua đời nên cậu bé Hòa chỉ biết nương tựa vào ông bà ngoại nghèo.

“Mẹ cháu mất được 2 tháng rồi cô ạ. Từ ngày mẹ cháu mất, tôi nhiều khi cũng đâm ra lẩn thẩn, không nhớ gì. Hồi sinh thằng bé này được gần 3 tháng thì mẹ cháu phát hiện bệnh, điều trị được 3 tháng thì cháu nó đi. Lúc nó đi nó đã cứng miệng không nói được gì nên cũng không dặn dò được gì cả, nó chỉ ôm hai đứa con mà khóc thôi cô ạ”

Bà Hằng lại khóc, những giọt nước mắt dường như cũng sắp cạn bởi nỗi đau mất mát và cả sự cay đắng, trách hờn. Đứa cháu lớn là Phạm Thị Hồng (lớp 4- Trường tiểu học xã Hải Tân) là con của chị Huệ với người chồng đầu tiên, bố của cháu đã qua đời từ lâu nên chị đi bước nữa để sinh được cháu Hòa. Nhưng đau lắm, xót lắm khi chồng chị đã rũ bỏ trách nhiệm vào những ngày chị phát hiện bệnh.

Bà Hằng đau đớn kể chuyện con gái sống trong cô đơn những ngày cuối đời.

Hai đứa cháu bơ vơ không có bố mẹ bên cạnh.

“Con giờ không còn nữa, nhưng tôi cứ nghĩ đến giai đoạn cuối đời nó phải sống trong cô đơn là lại cảm giác không thở được cô ạ. Nó còn trẻ quá, mới 33 tuổi mà đã ra đi, giờ thì nó để lại cho tôi 2 đứa con thế này đây”- Vừa nhìn vào di ảnh của con, bà Hằng lại vật vã khóc.

Trong suốt câu chuyện, cậu bé Hòa trong vòng tay của bà cũng khóc. Là em đói hay thèm được hơi ấm của mẹ. Cũng không biết nữa, nhưng mỗi lần như thế, bà lại thắp lên bàn thờ con 1 nén hương để khấn cầu phù hộ cho cháu thì chỉ 1 lúc sau con nín. Bà xót xa: “Mẹ nó luôn bên cạnh hai đứa con đấy cô ạ”.

Cô bé thường kể cho mẹ nghe những chuyện ở lớp của mình.

Căn nhà nhỏ, tuềnh toàng và trống hoác. Tấm di ảnh thờ của chị Huệ cũng chỉ được để tạm trên 1 chiếc bàn thấp nhỏ, cạnh cửa ra vào mà cô bé Hồng thường hay ngồi thụp xuống để ngắm nhìn và trò chuyện với mẹ. Lần nào cũng vậy, em cố nín khóc để bà không biết nhưng đôi mắt cứ đỏ hoe và giọng lạc đi không rõ lời.

Nhiều lần chứng kiến Hồng cứ bặm môi ngồi trước di ảnh của mẹ, cô giáo Ngọc không khỏi xót xa: “Từ khi biết mẹ cháu bệnh rồi qua đời, các cô giáo trong trường cũng thường xuyên đến gia đình thăm hỏi và mang cho bé Hòa mấy bộ quần áo để mặc. Lần nào cũng thế, tôi đều thấy bé Hồng cứ ngồi trước di ảnh của chị Huệ như là đang trò chuyện, kể cho mẹ nghe vậy. Hỏi con thì con bảo con kể cho mẹ nghe về điểm các môn học rồi các chuyện ở lớp nữa. Nghe con nói mà chúng tôi cũng không kìm lòng được.

Tương lai của em sẽ đi đâu về đâu?

Cậu bé Hòa cũng hết sữa rồi mà bà chưa biết bán gì để mua cho cháu.

Ở trường, lớp, Hồng là 1 cô lớp trưởng gương mẫu, có thành tích học tập tốt nhưng hoàn cảnh thì éo le quá. Bố mất, mẹ mất… nên cuộc sống vô cùng khó khăn”.

Dứt lời cô giáo Ngọc, quay ra chúng tôi đã thấy bé Hồng bế em để bà còn ra vườn chăm mấy gốc tỏi. Hai đứa trẻ, 1 đứa lên 9 tuổi, 1 đứa mới tròn 8 tháng cứ đứng trước bàn thờ mẹ trong làn khói hương nghi ngút đến não lòng. Chẳng còn ai để nương tựa, bữa rau, bữa cháo của các em đều dựa vào mảnh vườn nhỏ của bà với luống rau, luống tỏi và vài ba cây ổi. Cháu lớn không có tiền mua sách, cháu bé cũng hết sữa rồi… bà chẳng biết ngóng vào đâu bởi quẩn quanh trong vườn cũng chưa tìm được gì mang bán.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 2847: Bà Hoàng Thị Hằng (Đội 12, xóm Trần Tiếp, xã Hải Tân, huyện Hải Hậu, Nam Định)

Số ĐT: 0974.573.542

THEO DÂN TRÍ

XEM THÊM
1 chiến sĩ PCCC hi sinh trên cao tốc vì đi ngược chiều: ‘Giá như mọi người nhường cho chúng cháu 1 chút đường’

1 chiến sĩ PCCC đã hi sinh trong 1 vụ tai nạn vào chiều qua 18/3. Nhưng điều khiến nhiều người tức hơn cả đó là ý thức của nhiều người tham gia giao thông ở gần hiện trường cùng thời điểm đó.

Vào khoảng 16h20′ chiều ngày 18/3, một vụ tai nạn liên hoàn đã xảy ra tại cao tốc Pháp Vân – Cầu Giẽ khiến giao thông nơi đây ùn tắc kéo dài. Tại thời điểm xảy ra tai nạn, tại nút giao Thường Tín (Hà Nội), một chiếc xe khách 16 chỗ chưa xác định BKS đã húc vào đuổi xe tải khiến đầu xe bẹp dúm.

Hiện trường vụ tai nạn liên hoàn khiến nhiều người thương vong.

30 phút sau tai nạn, một chiếc xe cứu hỏa sau khi nhận được tin báo đã tức tốc lên đường đến hiện trường. Dù đã ra tín hiệu khẩn cấp nhưng vẫn không được ưu tiên, chiến sĩ lái xe chữa cháy buộc phải đi ngược chiều bên phần đường còn lại để rồi xảy ra va chạm với xe khách 45 chỗ đang lưu thông.

Vụ việc khiến nhiều người bị thương, 2 mẹ con tử vong tại chỗ và một chiến sĩ PCCC hi sinh trên đường đi cấp cứu.

2 mẹ con, cùng 1 chiến sĩ đã hi sinh chỉ vì ý thức nhường đường cho xe ưu tiên còn quá kém của người tham gia giao thông.
Sau khi thông tin được đăng tải trên mạng xã hội đã có rất nhiều chiến sĩ có mặt bày tỏ sự tiếc thương với đồng đội của mình. Bên cạnh đó, không ít người tiếng trước sự vô ý thức của hàng loạt tài xế quyết không nhường đường cho xe làm nhiệm vụ trên cao tốc chiều qua.

Thông tin chiến sĩ PCCC hi sinh vào lúc 1h sáng, khi đang cấp cứu.

Nhiều người chia buồn với gia đình anh.

Theo đó, nếu những người tham gia giao thông có ý thức hơn, khi thấy tin hiệu xin nhường đường, đừng cố lấn làn, vượt xe, chặn đầu xe thì có lẽ mọi chuyện đã khác. “Nếu như, chỉ là nếu như thôi, chừa cho xe ưu tiên của hội cháu một lối để đi thì có lẽ 2 mẹ con trên 16 chỗ đã sống sót và các đồng đội cháu đã không gặp nạn”, tâm sự của 1 chiến sĩ PCCC thắt lòng những ai đọc được.

Bài đăng của một chiến sĩ PCCC về vụ tai nạn chiều qua.

Bức xúc thay, chị Đoàn Thị Thu Hương bình luận: “Chính vì những con người và những thành phần thiếu ý thức không nhường đường cho xe ưu tiên nên mới dẫn tới tình trạng nhiều khi có những ca cấp cứu mà lẽ ra nếu được nhường đường thì người được cấp cứu đó sẽ sống. Nhưng vì những thành phần vô ý thức mà thành ra họ bị chết oan.

Bố mình cũng đã ra đi mãi mãi chỉ vì khi được chuyển lên từ tuyến dưới nhưng khi lên đến chỗ bến xe giáp bát thì bị tắc đường dù còi đã hú inh ỏi nhưng mọi người vẫn coi như điếc vậy.”

Theo Kul

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *